PDA

View Full Version : KBS Special: The Seven Rainmakers


vibrancy
09-03-2006, 10:21 PM
KBS Special: The Seven Rainmakers
7 Người tạo nn Rain ngy nay

Credit: Baidu// jinlees @ soompi

Kr to Ch: PKYO, Eunyue & wwrain
Kr to Eng (Opening + Rainmaker No. 1): Cloudnara @sexybi
Ch to Eng: Rayndrop
Viet trans: Vibrancy

It's going to rain in New York today.
The photos on NY Times and NY Post reflect their interests
in Rain's presence in US

This is a certain studio in Manhattan.
It's one day from the concert, and Bi is having his press conference.
This day, not only are there US reporters and foreign reporters, many members of the music entertainment industry turned up as well,
leaving a deep impression on the reporters

JH:
Getting so much attention from the US reporters. How do I say this?
It's a real honour.
And father. It's the first time he expressed hes proud of me.
That made me happy

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 1]

JH:
Ah, well, I'm now going to present the first person who helped me get to where I am now
First of all, this person has long arms
This person gave me the first help and opportunity to get into this entertainment industry
Well, I think you've already guessed. Yes, here he is

[Rainmaker No. 1, Producer JYP]

[The first time Rain met JYP]
JH:Oh, I was really scared, really scared,
And the first time he looked at me he simply asked
"You know how to dance?"
"Yes, a little"
"Dance". So I did
Really, after I put "repeat mode" on for the music,
I kept dancing without resting even once for 3 hours straight
When one place didn't worked, I moved to the other end. When I really couldn't anymore, I leant against the cupboard and moved
and JYP was watching me all the time till the end
Người thứ nhất: Nh sản xuất JYP

[The first time JYP meet Bi]

JYP:He looked like a tiger starving near to death, although he looked really tired,
He also had an urgent look in his eyes, through his eyes you could see his eagerness
Only his eyes were still alive.

[When Bi was under JYP's training]
[Khi Bi dưới sự đo tạo của JYP]
JH:
During training, JYP stood in front of me and told me "sing", and
while I was singing, he kept saying, "again", "again", "again",
I felt so bad, because he treated me so coldly it felt like he was hitting me.
It was Raining that day and I started to cry
"I...I'll do it, aga...in" I said, I couldn't even breathe normally.
"Why are you crying? What did you do right?"
"N...n...no, it isn't that I did it right, I'll do it again"
I said, and continued

JYP:
I usually don't praise so the person will keep improving. I don't praise,
because if you do well, and I say you are good, maybe you will not practice again.
To friends who do not success, I congratulate them,
but to the people who are successful, I keep challenging them.
So at the end, the people I really like and worry about deep down inside, think like, JYP hyung or JYP oppa
really doesn't like me, that will be how they feel.

JH:
Once, I was in this room full of singers, and suddenly
JYP asked me to bring the audio to sing in front of all this singers
but these artistes already knew that I was going to release an album.
I didnt want to, but at that time, every word that JYP said to me, it was important, and I always obey him.
I did it, but I really couldn't sing. I was intimidated and embarrassed.
After I went home, I couldnt stop crying
"Really, this is not what I want", I thought
I was motivated to do all these things perfectly,
because in my head the faces of this people staring and laughing made me mad.
"Just wait. I will sing better than you, and dance better than you!" I thought
but now, when I remember this, I know that JYP made me suffer like this,
So if I have to face something like this now, it wouldn't be a big deal, because Ive already experience this before.
This was how he taught me.

[One year later]

And one year later, my first album was released.

JYP:
For the first album, the songs, the dances, and his overall appearance
They were all above standards.

In second album needed more techniques.
Bi was already introduced, so we tried to dissect emotions with sad ballads.
Tried to create a sad and deep atmosphere by injecting his personal grief. It was really hard.

By the 3rd album, the expectations were too big, so we thought that we have to put on a new "face" for Rain, bring out the unique colours of Rain, the unique world of Rain.
So we asked him, "What kind of music would u like"? He said "Dancing has always been my passion. Although I like to sing, but I'd really like to have a hot-blooded song that would allow me to dance till like crazy."
So I said, "Ok, we will make that music." So I wrote "It's Raining" for him, and we let him do the rest.

[JYP in the eyes of Rain...]

JH:
I have no words to describe my gratitude, I am really grateful to him
From the beginning, JYP really, like, he doesn't cook the fish and give it to you.
From making the cane, to the way of fishing, to the way of catching the fish, he taught it all to me.
That's why I can do all this now.

JYP:
At the end of the day,
A person with talent can become a star. But a super star is not made by talent.
There may be different reasons. Passion, ability to endure pain and the reasons to endure pain. Only this kind of people can be superstars.
Talent may be able to create a star, but endurance and tenacity create superstars. Singing and dancing talents are not enough.

[NY TRL, MTV Studio]

Many people have gathered before the studio, because Rain will be performing here today. It is rare to see so many fans gathering for a singer, here in US.

After a while, Rain appeared at the 2nd level of the studio. The fans went wild. Lastly, when Rain started singing "I Do", MTVs film started rolling. At this moment, his face appeared on the huge screen on the wall of TRL. The is the first time Korean singer, Rain, appear before the eyes of US.

JH:
When my face appeared on the huge screen, "Wah, I'm really on it. Is this a dream or is this real?"
Last year, JYP brought me here and said, "We must work hard and appear on that screen".
Now that we've made it, theres a sense of satisfaction.
I feel proud as a Korean, that is all.
I will work hard at my performance and go back there again.

Kim:
Is this your hostel?

JH:
Yes

Kim:
This is your hostel.

JH:
It's my hostel

Kim:
How long has it been since you've stepped into your home?

JH:
About a month plus

Kim:
A month?

JH:
Yes, so when I shower I'll use my feet and step on the underwear, wash them like this

Kim:
Ah, so as you shower, you also wash your underwear

JH:
Yup. As you shower, the soap water flows down your body to your feet,

Kim:
I see

JH:
So you can conveniently wash the underwear as well

Kim:
I see...

JH:
Yes, then you don't have to wash your feet. You can rub them clean with the underwear.

Kim:
Ah, Rain must use dance steps to bathe, don't you?

Kim:
Is this your luggage?

JH:
Yup

Kim:
No matter what hyung does, you just sit quietly beside me and watch

JH:
Hyung, hyung...

JH:
These are socks.

Kim:
Ah, socks.

JH:
I haven't got time to wash them, so I prepare more of them.

Kim:
I see you like these sexy socks, these sexy socks, you like these sexy socks
I can see everything

JH:
These are...

Kim:
These are the underwear you wash with your feet?

JH:
Yup

Kim:
Did you do these yourself?

JH:
Cute eh? I bought the rubber bands to tie them together.

Kim:
You bought the rubber bands to tie them together
There are spare ones too

JH:
I'm very meticulous. And very honest. Also...
To save money, I always have my workout equipment with me
This is for when you are watching TV. You train your biceps like that...

Kim:
Ah, so the muscles are not from your usual training, but from crash workouts for the concerts

JH:
Yup. From crash workouts for the concert

Kim:
So you're at the concert. Just before going onstage
Then...ah...We've seen everything today
I thought it's JY Park

JH:
They're ballet dancers. I heard they only sleep 4-5 hours a day, training for near 20 hours. So that's how they practice, and I use this to push myself.

Kim:
Ah, I see. You haven't have time to go home. When you look at the luggage, do you lonely?

JH:
Yes, very lonely. First and foremost, I feel very tired, working outside is very tiring. This is when I think of my fans and family. I have to work hard for the sake of my fans and my family. Regardless of whether I succeed or fail, I will go on.

[New York Concert 'D' Day: 3rd Feb 2006]

Good morning New York! Boarding the car and heading towards the concert location.

JH:
To the concert location

[The feelings of facing the concert...]

JH:
Since I made my debut, I've been working hard. Im finally here on this huge stage.
It's good experience to have such a great challenge at a young age
It'll be great if I succeed.
But even if I fail, all these will still be a great help to me.

[The first time Rain was determined to become an artiste...]

JH:
The first time I had this determination was when I was in high school.
I felt that a leading a life in front of the camera was an attractive way to live.
At that time, there was a person giving me strength

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 2]

JH:
He is somebody who recognized the potential in me, and gave me plenty of help then.

[Rainmaker No. 2: High School Teacher Kim Chul Hong]

JH:
Mr Kim Chul Hong was my drama class teacher in high school
I still can't understand now [Getting major roles means you are a good actor]
He gave me roles, said "You can act well. Your physique is suitable for acting".
All the other teachers usually gave rebuking remarks, and are always scolding me.
But this teacher was different. He gave me a chance, so I worked very hard.
After the performance, all the other teachers changed the way they viewed me.

KCH:
That particular drama then was called "Sea girl goes on mainland", and it was a mere week away to the performance day.
A friend told me he couldn't do it, so I turned to Jihoon and said, "If only you can do this part", and tried to convince him to challenge the role.
Regardless of whether you want to become a singer or anything else, it will help for you to have experience acting in a drama.
In the end, Jihoon took the role.

In Anyoung Art School, when a person is performing, if the people beside them laugh, the performers laugh as well. This is not the attitude of a good actor.
But when JiHoon acts, when people laughs, he'll grow angry, saying "I'm trying to concentrate on my role. Why are you laughing?"
At that time, I felt this child was different. He had the concentration, a head-strong character and he cannot take mockery; so hes really special.
"Sangdoo" was the feel of Jihoon. Its the natural Jihoon, that's Jihoon's advantage.
I was worried about "Full House" because there the drama involved deep emotions, complicated relationships. Can he do it well?
But he slowly accepted and slowly digested his role. Because he is a hardworking and headstrong person. Standing in the viewpoint of a teacher, he put in countless amount of sweat as a singer, and endless amount of effort as an actor.
Whether as a singer or an actor, you need more hard work. This is how I see it.

[US Madison Square Garden, Concert, 1pm]

As a place that has staged many important political and cultural events in US, Madison Square Garden has hundreds of years of history and tradition.
Rain is the first Asian to be performing on this stage.
Here, the crew is busy with their first rehearsal for their performance tonight.

JH:
Director, there's no time. Let's start from the place where we made a mistake.

All staff quieted down. It's like the real official performance for Rain.

JH:
Ok, that's it.

[The Rain off stage is the coach cum the music director]

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 3]

JH:
This is the man whom I've been with since I was preparing to be a singer, helping me, staying by my side. He is one of them. This is Rainmaker number 3, lead dance choreographer, Jeong Sung-Tak.

They're like special task force [communicate and organized like a special task force], like a battle drill, "Hyung, let's give him a call". Once we call the leader, he will contact the rest one by one, and they'll all assemble immediately.
No matter if theyre on a date or doing something at home, they'll all come. This is how we practiced.

["Nan" Dance Choreography: JYP Dance Team]

[Rain, in the eyes of the lead dance choreographer...]

JST:
Normally, for short choreographs, I'll just teach them and they perform thereafter.
[Rain's concept and movements for dance choreographies]
After Rain has observed many concerts, he'll tell us to do this, do that, design the movements and then teach it to us. After tidying up the choreography, we'll then put them to performances. This happens a lot.

[JYP "My girl" Dance Choreography: Rain]
[Rain before his album debut]

JH:
The part that demands the most attention when choreographing a dance is you have to make it different. There must be uniqueness and creativity. Costumes, movements, songs--all three elements must come together to produce the best effect.

[Rain feels his best dance choreography is...]

So, up till now, the best dance choreography is probably "Running Away From The Sun".
["Running away from the sun" Dance Choreography: Rain]

[Evaluation of Rain]

JST:
Rain has superb charisma on stage. He doesn't attract with big movements, but he emits a kind of lethal attraction when standing on the stage.

[One hour before the concert starts]

Kim:
Hi everybody, we are now in front of the Madison Square Garden
Many fans are waiting for Rain's concert to start

[Raining Day, US NY Concert 2nd February 2006]
Finally the concert kicked off. With a loud bang, rain leapt into the air and landed on the stage.
He starts dancing to the music, and the 5000 audiences went wild as well.
To congratulate Rain in his first concert, P Diddy appeared as well.

P Diddy:
I have to come and see this for myself. I have so much respect for Asian and American movements that's going on. And also, this is the first Asian Sean John Model right here.

Following that, Jojo and Omarion both came to the stage and performed with Rain, exhibiting their great dance techniques.

Omarion:
Hello Korea. The concert was amazing, you know and Rain was amazing, and I mean, What can I say? U wasn't here, and theres only so much I can tell you. You have to be here, so it was ok. I'm happy to be here.

This day during the concert, Rain performed more than 20 songs on stage, accessorizing the stage with his hot dances, cheered on by the loud screaming of fans. The concert this time attracted much attention. This is the first signal missile issued by Rain, and the first meaningful embark on this journey.

JH:
Everybody had a lot of expectations on me. In order not to fail these expectations, I did my very best. I feel very satisfied and happy.
This is an unforgettable memory.

US producer:
He made a lot of people happy tonight, and I was completely impressed.
And the support staff in the background of the successful artiste
And if you turn the camera that way...
...that way slowly

[After the concert...]

JYP:
Both Rain and I feel that, all starts are difficult. Once we have a beginning, we will exhaust all our energy.
So because we have a start, we are very happy.
This concert is not our start. This concert is just a small showcase, an opening to entering the US market.
Whether we have the concert in Madison Square Garden or anywhere else is inconsequential. We want to take culture as a product and aim to take a spot in US as artists. We're just happy because of the start we have.

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 4]

Rain: After my performance, many people come to my mind. One of them, he's huge, he's compassionate, and he's like a cute animal. Some people may have guessed. Yes, it's him.

[Rainmaker No. 4, Kim Tae Woo]

JH:
Before I made my debut, one Christmas, mum was really sick, so we had no money at home. I didn't have any money for bus fare, so I wasn't able to go home for five days. The bus fare was 500won, and I didn't want to ask money from other people. All the other trainees have gone home. With a (can't make out what this is), I survived for five days. In the end, I had a skin infection, and didn't have much to eat for 2, 3 days. At that time, I picked up the phone, and could think of three persons, one of which was Tae Woo. It was Christmas that day, and lovers were walking the streets hand-in-hand. There was smell of food drifting up from the Udong (noodles) store downstairs. I was so hungry, I even thought of stealing. At that moment, Tae Woo came in through the door, and asked, "What are you doing?" He brought a whole lot of bread. I thought a celestial being had descended to earth. My eyes lit up. There was a splendor about him.

JTW:
The truth is, JiHoon is developing really great now, isn't he? That's why I was nice to him then...kidding.
It's like that. The g.o.d members also went through some hungry times before our debut. I know how tough it is to be hungry, and what I could get immediately at that time was bread. So I bought some and sent it over.

JH:
Those bread had a deep meaning to me. I was a nobody then, and g.o.d had already released their 3rd album, hitting a sales record of 2 million. They were very popular. I was very grateful he was able to come see me.

KTW:
The first time I met him, he had this killer instinct look. You could see it in his face: Give me one chance, and all of you will be dead.
The JiHoon now: A junior who is able to realize his dream. Although he is my junior, but he is one worth respecting. He is like a discipline soldier, after working hard, he changed his dream into reality.

The city where the east meets west, Bangkok. In this place, the finale to Rains Asian Tour is about to begin.
Early in the morning, thousands of fans and members of the media have crowded in the airport, waiting.

[Bangkok International Airport; 23rd Feb 2006]

[Fullhouse hit a viewership rating of 64% in Thailand]
'exploding popularity in Thailand can be credited to serial drama "Full House", which achieved a rating of 64% in Thailand.
In eager anticipation of the waiting crowd, Rain finally appeared at the airport in his sunglasses and a white beanie.
In attempts to see him better, a struggle in the crowd began. Rain smiled at the approaching Thai fans. This moment once again ascertains the exceptional popularity of this Korean Wave star.

The busy schedule has finally come to an end, and Rain is at the beach with his dancers.

JH:
Every time I go overseas to perform, I hardly get any time to exercise.
Once I have spare time, I'll work out with my dancers and colleagues.
Once there's time, Ill go exercise with my dancers.
When there's no time, dancing is also a form of exercise.
Talking about this, there's someone to be introduced here.

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 5]

[The person who build healthy bodies, the one who has been helping me till now]
[Rainmaker No. 5, Bodybuilding Coach, Go Gwan Jang]

JH:
I only got to know Go Gwan Jang after my debut. He used to be Mr Korea
[Keep emphasizing on scheduling training sessions]
Dancers tend to have abdominal and pelvic muscles, so the curves are become apparent through the underclothing (translator: ok, okits underwear).

GGJ:
Abs, shoulders and bicep muscles. When wearing short sleeve shirts, the bulging vessels make the muscles look especially resilient. You can show your muscles off during the overseas concerts, very suave.

[Rain when working out]
GGJ:
The Rain who is working out is very vicious, very vicious with himself.
Once he sets a target, say 100 times, he doesnt give up until he makes the number. Even when he's very tired, he will persist till the end.
The toughest thing in this world is battling with yourself. He has already won this battle.
[Winning the battle with yourself is winning the war]

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 6]

She is someone who the mere thought of her makes you feel safe leaning upon her. She is like mother, a very amiable person.

[Rainmaker No. 6, Radio Broadcast DJ, Oo Mihee]

JH:
You know the kind of friend, even when you've only known each other for a month, it feels like you've know them ten years, hundred years ago. It feels like that with teacher.

[When was the first time you met?]

JH:
About three years ago, when I was on a radio show. She came across as being very gentle, just like mother. I don't know if I can put it this way. She's very good-looking, very pretty.

OMH:
I was very uneasy then. Because our age gap was so great, it's very inconvenient doing a show together. What do I say to a child like that? I felt ill at ease, and that it was difficult. At that time, I gave him a postcard. The postcard's content was: A child held a piece of maple leave and said to his mother, "Mummy, a present". His mother took the maple leave and felt the arrival of autumn.
Rain finished reading the postcard, and I asked him, "What present are you giving to your mother this autumn?" His eyes moved a little and said, "Oh, mum has already passed away." Because it was a LIVE broadcast, I felt I was really mean, it was my mistake.

JH:
What could I have said then? She looked very embarrassed, very guilty. Actually I didn't mind it that much, many people have already asked me about it.
[There were already many discussions about this topic]
After I said that, teacher gave me a lot of helpful and supportive words.

OMH:
I said, "Sorry, I had no idea". Rain comforted me instead, "Of course you didn't", and he also said, "The best present for mum is a beautiful wardrobe. I can afford one for mum now, but she's no longer around." After that, his eyes looked sad for a while, and that sad look gave me courage to speak. While we aired songs, we chatted a lot.

[Oo Mi-hee in the eyes of Rain...]

JH:
Meeting teacher, she gave me two feelings.
One, a feeling of nostalgia for mother, two, a criteria set for the kind of woman I want to marry in the future.

[Rain in the eyes of Oo Mi-hee...]

OMH:
I've seen many artistes, in the music industry, in the 27 years of being a DJ, Ive seen many "yesterdays" and "todays" of countless singers.
In my eyes, Rain is a very honest, down-to-earth singer.
Just like the Rain onstage, his life is also very honest. Our Rain is only slightly past 20, but he has found a strength within himself, because he is a wise man.

Finally, the finale to his Asian Concert Tour has commenced. Rain captured the visions of the Thai fans with his dynamic movements and enigmatic charisma onstage. The performance when Rain became one with the audiences concluded two hours later.

JH:
From the US concert to the Thailand performance, we finally see the end of the two-year concert tour.
As this is my first concert tour, there may be many mistakes. I'll do better in the future.
I feel I've gone one step up.

Whenever something major or important comes up, I'll always think of mum.
Actually, whenever Im about to release a new album, or every time Im about to embark on a new project, I'll go to my mother's grave and tell her,
"Mum, my I've just completed my new album. I've put in my best for it, so please give me plenty of help."
After each major performance, I'll also report to mother and say my thanks to her.

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 7]

JH:
To me, the noun "mother" is the very meaning of my life, and the reason for me to live.
Mother is my religion; to me, she's like a god. So whenever I'm tired, whenever I face obstacles, I'll always think of my mother.

Mum seemed to have endured a great deal of pain. 15 days before she passed away, she was in a great deal of pain. Her whole body was so bloated she couldnt move, and her leg was also seriously wounded, it was really very painful. But after discharging from the hospital, mum still went to the market herself to tend the stall. The days after that, there was no places on her body where they do inject on, so they had to instill 8 tubes on her neck.
At that time, I was very miserable mentally and emotionally. I didn't have much food, and was enduring hunger. But at that time, I thought the mental and emotional pain, and the hunger was nothing compared to the sufferings of mum.

Persistence and endurance, I think that's where I learnt them from.
Mum had a hard life. It will be good if she can live comfortably in heaven.
I think mum is looking out for me, and has always been by my side. As her son, I must work very hard.
Mum has always been facing hardship. I believe she is looking at me from heaven, and has always been by my side. I must strive hard to become a son she'll be proud of.
Also, I'll earn a lot of money here. When I meet you in the future, I'll buy mum a lot of good food.
I love you mum.

Perhaps it was the painful experiences; the Rain today is even more brilliant. Although everybody has their dreams, not everybody can attain that position.
To hold steadfast to this position, Rain is battling with himself even now. His courageous journey only begins now.

JH:
I have my dreams in my heart. In the future, no matter if it takes one year or ten years, maybe I won't succeed even at the end of the road. But I wont concern myself too much with success or failure. I will simply do my best.
I will always stay humble. Please give me your assistance and support.

KTW:
Actually the beginning of the road is really difficult. It's full of hardship. To be a singer in Korea, a representative singer in Asia; to bring so many people together in a concert held on the land of US; to open a bigger market; I'm proud of you. For the sake of many singers who will attempt to take the path youve taken, you must work harder to open the way.

KCH:
To create my characters that will move people's heart, you must put in even more hard work than now. No matter at the end you are a singer or actor, you need to work harder and cultivate inner strength.

JST:
Running on without knowing what fatigue is, I think you can take a break sometimes. I hope he has time to recharge a little. Hes simply working too hard.

GGJ:
Although we haven't really seen each other in this brand new year and only communicated through letters, I've heard much good news. Whatever you are doing, FIGHTING!. Ive always wanted to tell him, "FIGHTING!"

OMH:
I hope he has no painful days, not even flu. You must stay healthy, let us see his healthy looks for the longest of time.

JYP:
There's no need to say anything. I only hope for him to become the world's best singer, and bring the best performance before us.

vibrancy
09-03-2006, 10:22 PM
Vibrancy trans it into Vietnameses...

Trời thì đang mưa tại New York vào hôm nay. Những hình ảnh trên tạp chí NY Times và NY Post đã phản ánh lại sự phấn khích của chúng tôi với sự có mặt của Rain tại Mỹ.

Đây là phòng thu tại Manhattan.
Một ngày từ buổi biểu diễn và Bi đang có một buổi họp báo. Ngày hôm nay không chỉ có những phóng viên Mỹ có mặt tại đây mà còn có những phóng viên nước ngoài khác, một số thành viên công nghiệp giải trí cũng có mặt tại đây.

JH: Có được sự hiện diện rất đông của các phóng viên của các tờ báo tại Mỹ. Tôi phải nói như thế nào nhỉ? Tôi thật sự rất hãnh diện. Còn Ba của tôi, đây là lần đầu tiên ba tôi đã nói ông tự hào về tôi.

7 người tạo nên Rain: Người thứ nhất.
JH: Ah, giờ tôi sẽ nói đến người đầu tiên, người đã giúp tôi có được vị trí ngày hôm nay.

Người thứ nhất: Nhà sản xuất JYP

[Lần đầu tiên Rain gặp JYP]
JH: Oh, tôi đã rất hoảng sợ, thật sự hoảng sợ và lần đầu tiên anh ta đã nhìn tôi và hỏi rằng "Cậu biết như thế nào là nhảy chứ?"
"Vâng, một chút ạ!"
"Nhảy". Tôi cũng biết. Thật vậy, sau khi tôi lập lại các điệu nhảy cho một bài nhạc, tôi đã tập luyện không ngừng nghỉ 3 giờ liền mỗi ngày. Khi tôi nhận ra chỗ nào không ổn, tôi lại lập lại chúng cho đến khi loại bỏ được chỗ không ổn cho đến khi tôi thật sự không thể tập thêm một chút nào nữa vì đói và anh JYP luôn theo dõi sự tập luyện của tôi cho đến khi kết thúc.

[Lần đầu JYP gặp BI]
JYP: Câu ta trông như một con hổ đói sắp chết, mặc dầu cậu ta trông rất mệt mỏi, cậu ta vẫn giữ ánh mắt ấy, nhìn vào mắt cậu ta, bạn sẽ thấy được sự hăm hở, say mê. Lúc ấy, nhìn cậu ta, chỉ còn đôi mắt ấy là vẫn còn sống.

[Khi Bi dưới sự đào tạo của JYP]

JH: Trong suốt thời kỳ đào tạo, anh JYP luôn đứng trước tôi và bảo tôi rằng "Hát đi" và khi tôi đang hát, anh luôn nói "lặp lại", "lặp lại", "lặp lại", tôi cảm thấy thật sự rất tệ bởi vì anh đã đối xử với tôi quá lạnh lùng, nó cảm giác như anh đang làm tổn thương tôi vậy.
Đó là một ngày mưa và tôi đã bắt đầu khóc. "Em...em sẽ làm lại" tôi đã nói như thế, tôi thậm chí đã không thể nào thể được như bình thường.
"Tại sao cậu lại khóc? Cậu đã làm đúng sao?"
"Dạ..không, em đã sai, em sẽ làm lại" tôi nói và tiếp tục hát lại.

JYP: Tôi không bao giờ tán dương hay khen gợi vì thế bản thân cậu ta sẽ vẫn giữ được sự tiến bộ. Tơi không khen gợi bởi vì nếu bạn làm tôt và bạn tự nói rằng mình rất tốt thì khi đó có thể bạn sẽ không luyện tập lai nữa.
Đối với những người bạn không thành công, tôi lại chúc mừng họ nhưng đối với người thành công, tôi vẫn giữ sự thử thách nơi họ. Vì thế cuối cùng, con người tôi thật sự yêu thương và lo lắng sẽ luôn hiểu cho tôi và nghĩ về tôi như một người anh hay người cha.

JH: Một lần, tôi ngồi trong phòng đợi với rất nhiều ca sĩ khác và bất thình lình anh JYP yêu cầu tôi hát trước mặt các ca sĩ ở đó nhưng những nghệ sĩ này đều biết rằng tôi chuẩn bị cho ra mắt album của mình. Tôi đã không muốn làm như thế nhưng vào lúc đó mọi lời nói của anh JYP đối với tôi đều rất quan trọng và tôi làm theo lời anh. Tôi đã hát nhưng tôi thật sự không thể hát, tôi thật sự thấy lúng túng và khó xử. Sau khi về nhà, tôi thôi không khóc nữa tôi đã nghĩ "Đó không phải là những gì tôi muốn" và đó là động cơ để thực hiện tất cả mọi thứ thật hoàn hảo bởi vì gương mặt của những người đã nhìn chằm chằm và giễu cợt tôi đã in sâu trong tâm trí tôi.
Anh JYPE đã dạy tôi như thế đó.

Và một năm sau, ablum đầu tiên của tôi được phát hành.

JYP: với album đầu tiên, các bài hát, điệu nhảy và cả dáng điệu của anh, tất cả mọi thứ đều có theo chuẩn. Album thứ thứ hai cần mang tính kỹ thuật nhiều hơn. Lúc này Bi đã được ra mắt khán giả vì thế chúng tôi đã thử với những bản ballad buồn, cố gắng tạo nên một cảm giác, một không trung buồn và sâu lắng bằng sự bộc tả nỗi đau xót từ cậu ta. Điều đó thật sự rất khó.
Đến với album thứ 3, sự mong đợi, tin tưởng vào nó lại lớn hơn, vì thế chúng thôi đã nghĩ rằng chúng tôi phải mang đến một Rain hoàn toàn khác, mang đến một Rain thật đặc biệt. Vì thế tôi đã từng hỏi cậu ta "Loại âm nhạc mà cậu thích là gì?" và cậu ta đã trả lời rằng "Nhảy luôn luôn là sự đam mê của em. Mặc dù em thích ca hát nhưng em luôn thích có một bài hát trong đó em có thể được nhảy thoải mái." Vì thế tôi đã trả lời cậu ta rằng "được rồi, tụi anh sẽ làm nhạc như thế cho cậu." và tôi bắt tay vào viết "It's Raining" cho Rain và chúng tôi cho cậu ta nghỉ ngơi.

[JYP trong mắt Rain...]

JH: Tôi không từ nào để có thể diễn tả được lòng biết ơn của tôi đối với anh ấy. Tôi thật sự rất biết ơn anh. Từ khi mới bắt đầu, anh JYP đã giúp tôi như kiểu anh không nấu thức ăn cho tôi ăn mà anh chỉ đưa nó cho tôi tự làm lấy, anh ta chỉ nói các cách để tôi thực hiện nó như cách để câu cá, rồi làm cá như thế nào....anh ta đã chỉ tôi như thế đấy. Đó là lý do tại sao tôi có thể làm mọi thứ ngày nay.

JYP: Bình thường thì một con người với tài năng của mình thì có thể trở thành ngôi sao. Nhưng để trở thành một siêu sao thì không thể chỉ dựa vào tài năng của mình. Nó còn dựa vào rất nhiều điều nữa. Sự đam mê, khả năng để đối chọi và vượt qua sự khó khăn và sự rèn luyện. Chỉ có những con người như thế mới có thể trở thành những siêu sao. Tài năng có thể tạo nên một ngôi sao nhưng sự chịu đựng và tính nhẫn nại, kiên trì sẽ tạo nên một siêu sao. Tài năng ca hát và nhảy múa vẫn chưa đủ.

[NY TRL, MTV Studio]

Rất nhiều người đã đứng đợi trước phòng thu vì Rain sẽ biểu diễn tại đây ngày hôm nay. Thật là hiếm thấy quá nhiều người tụ họp như thế vì một ca sĩ Châu Á trên đất Mỹ này. Một lúc sau, Rain xuất hiện ở tầng 2 của studio và các fans bắt đầu reo hò. Cuối cùng, khi Rian bắt đầu hát "I Do", đoạn phim MTV bắt đầu được thực hiện. Vào lúc này, gương mắt đã xuất hiện trên một màn hình thật lớn được treo bên ngoài của TRL. Đây là ca sĩ người Hàn Quốc đầu tiên xuất hiện trước mắt của bao người Mỹ.

JH: Khi hình ảnh của tôi xuất hiện trên màn hình lớn ấy "Wah, tôi thật sự đã làm được ư, liệu đây là sự thật hay chỉ là giấc mơ?"
Năm ngoái, JYP đã dẫn tôi đến đây (Mỹ) và nói rắng "Chung ta phải cố gắng làm việc để được xuất hiện trên màn hình này". Bây giờ chúng tôi đã làm được điều đó, cảm giác thì thật tuyệt vời.
Tôi cảm thấy mình thật tự hào vì mình là người Hàn Quốc, đó là tất cả. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn và sẽ trở lại đó lần nữa.

[Dẫn chương trình Kim đến thăm nơi ở của Rain]
Kim: Đây là ký túc xá của cậu hả?

JH: Dạ

Kim: Cậu đẵ dọn đến đây bao lâu rồi?

JH: Khoảng hơn một tháng anh ạ.

Kim: Một tháng ư?

JH: Dạ vâng, vì thế khi em tắm em sẽ dùng chân mình để giặc đồ lót của mình, giặc như thế này nè. (dùng chân để giặc đồ)

Kim: Ah vậy là khi cậu tắm, cậu cũng giặc luôn đồ lót của mình.

JH: Dạ, khi mình tắm, xà phòng sẽ chảy từ người mình xuống chân.

Kim: Anh biết rồi.

JH: Vì thế mình có thể kết hợp việc giặc đồ lót của mình.

Kim: Anh biết.

JH: Dạ, khi đó mình cũng không cần rửa chân nữa vì chân sẽ được sạch sẽ khi mình giặc đồ lót rồi.

Kim: Ah, vậy là Rain đã dùng những bước nhảy của mình khi tắm phải không nào?

Kim: Đây là hành lý của cậu hả?

JH: Dạ vâng

Kim: Nè, dù anh làm gì cậu chỉ được ngồi bên cạnh anh im lặng và nhìn thôi nhé!

JH: ối, anh...anh.....

JH: Trong đó sẽ có một vài thứ gây sốc đó anh.

Kim: Ah, gây sốc hả.

JH: Em không có thời gian để giặc chúng nên em đem theo rất nhiều.

Kim: Anh biết em thích những thứ gây sốc này mà. Anh thấy hết cả rồi nhé (lôi đồ lót trong hành lý của Bi ra)

JH: Đây nè...

Kim: Đây là những thứ mà cậu giặc bằng chân phải không nào?

JH: Dạ vâng.

Kim: Em đã tự mình làm những việc này sao? (chỉ vào những cặp vớ được Jihoon dùng thun buộc lại cẩn thận)

JH: Dễ thương phải không anh? Em đã tự mua những cọng thun này để côt những đôi vớ này lại với nhau.

Kim: Em tự mình mua chun để côt chúng lại à. Còn một số cọng ở đây nữa này....

JH: Em là người rất tỉ mỉ và kỹ lưỡng, thật tình như vậy....và cũng rất tiết kiệm, em luôn luôn có một dụng cụ tập tay bên mình và khi anh xem ti vi anh có thể tự luyện tập như thế này....

Kim: Ah thì ra cơ bắp của cậu không được tạo từ sự rèn luyện tại phòng tập như bình thường mà là từ những bài tập ngoài giờ khi rảnh rỗi trong những buổi trình diễn của cậu à.

JH: Dạ, từ những khoảng thời gian rảnh trong buổi diễn.

Kim: Ah, anh biết rồi. Cậu không có thời gian để về nhà nên khi cậu nhìn vào hành lý của mình, cậu không cảm thấy cô đơn sao?

JH: Dạ vậng, rất cô đơn anh ạ. Em cảm thấy rất mệt mỏi, làm việc xa nhà thì rất là buồn, đó là những lúc em nghĩ về những người hâm mộ và gia đình mình. Em sẽ làm việc thật chăm chỉ hơn nữa vì người hâm mộ và gia đình của mình. Dù em có thành công hay thất bại, em vẫn tiếp tục đi.

[New York Concert 'D' Day: 3rd Feb 2006]

[Cảm giác khi thực hiện buổi biểu diễn này...]

JH: Kể từ khi tôi ra mắt khắn giả đến nay, tôi luôn luôn cố gắng chăm rèn luyện và làm việc và cuối cùng hôm nay tôi được đứng trên sân khấu vĩ đại này. Đây quả là một kinh nghiệm tốt để một người trẻ như tôi được thử thách. Sẽ rất tuyệt nếu tôi thành công nhưng mặc dù có thất bại, tất cả những điều này đều rất tốt để giúp tôi tiến bộ hơn.

[Lần đầu tiên Rain xác định mình muốn trở thành một nghệ sĩ...]

JH: Lần đầu tiên tôi có quyết định này là khi tôi còn học trung học. Vào lúc đó đã có một người cho tôi sức mạnh.

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 2]

JH: Ông là một trong những người nhận thấy được tìm năng ở tôi và đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

[Rainmaker No. 2: Thầy giáo trung học Kim Chul Hong]

JH: Thầy Kim Chul Hong là thấy giáo dạy kịch nghệ của tôi tại trường trung học và tôi vẫn không thể hiểu được cho đến bậy giờ Thầy đã giao cho tôi một số vai diễn và nói "Cậu có thể diễn tôt. Vóc dáng của cậu rất phù hợp làm một diễn viên."
Tất cả các giáo viên khác luôn luôn cho tôi lời khiển trách và phàn nàn nhưng người thầy này thì hoàn toàn khác. Thầy đã cho tôi một cơ hội vì thế tôi đã cố gắng rất nhiều để hoàn thành tốt vai diễn. Sau buổi biểu diễn, tất cả các thầy cô khác đã thay đổi cách nghĩ của họ về tôi.

KCH:
Đó là một vở kịch khó có tên là “Sea girl goes on mainland”, và chỉ còn 1 tuần là đến ngày diễn.
Một người bạn đã nói với tôi rằng anh ta không thể tham gia vì thế tôi đã quay sang Jihoon và bảo “Chỉ có mỗi mình em là cố thể đảm nhận vai đó” và cố gắng thuyết phục câu ta thử sức với vai diễn ấy.
Không màng đến việc cậu ấy có muốn trở thành ca sĩ hay một nghề gì khác, nó sẽ giúp được cậu ta được phần nào kinh nghiệm diễn xuất trong một bộ phim hay vở kịch.

Tại trường nghệ thuật Anyoung, khi một người đang trình diễn, nếu có một người bên cạnh cười nhạo thì tất cả diễn viên trình diễn cũng cười nhạo theo. Đó không phải là thái độ, phong thái của một diễn viên giỏi.
Nhưng khi Jihoon diễn, khi có người khác cười nhạo, anh ta sẽ nổi nóng và nói rằng “ tôi đang cố gắng tập trugn cho vai diễn của mình. Tại sao anh lại cười nhạo như thế?
Vào lúc đó, tôi đã cảm thấy rằng chàng trai này thật đặc biệt, thật khác lạ so với những học trò khác. Cậu ta có một sự tập trung cao độ, một cá tính mạnh mẽ, kiên cường và cậu ta không thể chịu đựng được lời nhạo báng, vì thế cậu ta đối với tôi thật đặc biệt.
“Sangdoo” là “con người” của Jihoon - Một Jihoon rất đời thường, và đó là lợi thế của Jihoon
Cái tôi lo lắng là “Fullhouse” vì bộ phim này cần diễn tả theo chiều sâu nội tâm nhân vật bao gồm những mối quan hệ phức tạp. Liệu cậu ta có thể làm tốt?
Nhưng cậu ta đã từ từ từng bước tiếp nhận và diễn ta tốt nhân vật của mình. Chính bởi vì cậu ta làm việc chăm chỉ và là một người kiên cường. Đứng trên quan điểm của một người thầy giáo, tôi cho rằng cậu ta là một nghệ sĩ luôn luôn không ngừng luyện tập, rèn luyện và là một diễn viên nổ lực đến cùng.
Dù khi là một ca sĩ hay diễn viên, bạn cũng cần phải nổ lực và chăm chỉ. Đó là những gì tôi thấy từ cậu ấy.

[US Madison Square Garden, Concert, 1pm]

Madison Square Garden là một nhà hát có bề dày lịch sử hàng trăm năm. Rain là một nghệ sỉ Châu Á đầu tiên được biểu diễn tại nhà hát này.
Tại đây, nhóm đông đang bận rộn với sự luyện tập của họ chuẩn bị cho buổi diễn tối nay.

JH:
Đạo diễn, không còn thời gian nữa. Hãy bắt đầu từ chỗ mà chúng ta mắc lỗi.

Tất cả mọi thành viên trong đoàn đều im lặng. Nó giống như một buổi diễn thật sự của Rain.

JH:
Được rồi, cứ như vậy là được.

[The Rain off stage is the coach cum the music director]

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 3]

JH:
Đây là một người mà tôi đã được làm chung với anh kể từ khi tôi chuẩn bị thành ca sỉ, anh đã luôn giúp đỡ và luôn bên cạnh tôi. Anh là mtộ trong số họ, những người đã tạo cho tôi có được ngày hôm nay, người thứ 3, trưởng nhóm biên đạo vũ điệu, Jeong Sung Tak

Họ làm việc rất đặc biệt, như là một lần tập trận vậy “Anh ơi, hãy gọi điện cho anh ta đi”. Khi họ gọi điện cho trửơng nhóm, anh ta sẽ liên lạc lại với họ ngay, và họ tụ tập lại ngay lập tức.
Bất kể lúc đó ai đang có hẹn hay bận làm việc gì ở nhà, họ đều tất cả có mặt. Đó là cách họ luyện tập.

["Nan" Dance Choreography: JYP Dance Team]

[Rain, in the eyes of the lead dance choreographer...]
[Rain trong mắt của trưởng nhóm biên đạo…]

JST:
Bình thường, với một bài biên đạo ngắn, tôi sẽ chỉ dạy họ và họ sẽ trình diễn trên sân khấu.

[Rain's concept and movements for dance choreographies]

Sau khi Rain trình diễn một vài đêm diễn, cậu ta sẽ nói với chúng tôi làm cái này, cái kia, thiết kế lại những bước nhảy và sau đó chỉ lại chúng tôi. Sau khi kết hợp hoàn chỉnh bài biên đạo, chúng tôi sẽ trình diễn trên sân khấu. Chuyện này xảy ra rất thường xuyên.


[JYP "My girl" Dance Choreography: Rain]
[Rain before his album debut]
[Rain trước khi phát hành album ra mắt đầu tiên]

JH:
Để gây sự chú ý khi biên đạo một điệu nhảy là bạn phải làm cho nó khác lạ, mới hơn. Nó phải mang tính sáng tạo và mới lạ. Trang phục, những bước nhảy, bài hát, ba yếu tố trên phải đồng bộ với nhau thì mới có một màn trình diễn thành công.

[Rain feels his best dance choreography is...]
[Rain cảm thấy bài biên đạo nhảy tốt nhất là…]

Vì vậy, cho đến bây giờ, đối với tôi, bài có biên đạo nhảy tốt nhất chính là “Running Away From The Sun”.

["Running away from the sun" Dance Choreography: Rain]

[Evaluation of Rain]
[Đánh giá về Rain]

JST:
Rain has superb charisma on stage. He doesn't attract with big movements, but he emits a kind of lethal attraction when standing on the stage.
Rain có một sức thu hút tuyệt vời trên sân khấu. Cậu ta không cần lôi cuốn với những vũ điệu lớn, nhưng cậu ta lại phát ra một sức thu hút “chết người” khi đứng trên sân khấu.

[One hour before the concert starts]
[Một giờ trước khi đem diễn bắt đầu]

Kim:
Chào các bạn, chúng tôi đang đứng trước nhà hát Madison Square. Rất nhiều fans đang chờ đợi đêm diễn của Rain được bắt đầu.

[Raining Day, US NY Concert 2nd February 2006]

Cuối cùng vé của đêm diễn đã được bán hết. Với một làn khói trắng, Rain nhảy vọt lên trong không khí và xuất hiện trên sân khấu. Rain bắt đầu nhảy theo nhạc và 5000 khán giả dường như điên dại theo.

Để chúc mừng cho đêm diễn đầu tiên của Rain, ca sĩ danh tiếng P Diddy cũng đã có mặt tại đêm diễn.

P Diddy:
Tôi thật sự muốn đến đây và xem đêm biểu diễn này. Tôi thật sự rất trân trọng sự đi lên của Châu Á và Mỹ quốc như thế này.

Theo sau đó là ca Jojo và Omarion đều bước lên sân khấu và trình diễn cùng Rain, cùng trình diễn những kỹ thuật nhảy điêu luyện của họ.

Omarion:
Chào Hàn Quốc. Đêm diễn thật tuyệt vời, các bạn biết đấy Rain thật sự làm tôi kinh ngạc và ý tôi là, tôi có thể nói như thế nào đây? Bạn đã không có mặt ở đây, đó là tất cả những gì tôi co thể nói cho bạn nghe về đêm diễn, nó thật sự làm tôi kinh ngạc. Bạn phải có mặt ở đây….nó thật tuyệt. Tôi rất vui vì đã có mặt ở nơi này.

Trong suốt đêm diễn, Rain đã trình diễn hơn 20 bài hát trên sân khấu, đi kèm với những bài hát là những điệu nhảy bốc lửa trên sân khấu cùng với những tiếng reo hò hòa nhịp của fan. Đêm diễn lần này thật sự đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Đây là mũi tên tấn công đầu tiên của Rain và chính là bước tiên phong đầy ý nghĩ cho giới nghệ sĩ Châu Á tấn công vào thị trường Mỹ.

JH:
Các bạn đã trông đợi ở tôi rất nhiều. Vì thế tôi không thể phụ lòng mong đợi của các bạn, Tôi sẽ cố gắng làm hết sức mình. Tôi thật sự cảm thấy hài lòng và hạnh phúc. Đây là một kỷ niệm không thể nào quên trong đời tôi.

US producer:
Anh ta đã làm cho hàng ngàn người cảm thấy hạnh phúc vào đêm nay, và tôi cũng hoàn toàn ấn tượng với anh ta….

[After the concert...]
[Sau đêm diễn….]

JYP:
Cả Rain và tôi đều cảm thấy rằng, những bước khởi đầu thì thật sự rất khó khăn. Đây chỉ là những bước khởi đầu của chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hơn nữa.
Vì thế, vì chỉ là sự bắt đầu nên chúng tôi thật sự rất hạnh phúc.
Buổi diễn này không phải là bước tấn công đầu tiên vào thị trường Mỹ, buổi diễn này đơn giản chỉ là một buổi trình diễn nhỏ, một sự khởi đầu tấn công và thị trường Mỹ mà thôi.
Dù đêm diễn được thực hiện tại Madison Square Garden hay một nào nào đó tầm thường. Chúng tôi cũng muốn đem văn hóa và khả năng của mình đến với đất nước Mỹ. Chúng tôi thật sự hạnh phúc vì những bước đầu tiên mà chúng tôi có được.


[The seven rainmakers: Rainmaker No. 4 : Kim Tae Woo]

Rain: Sau buổi trình diễn của tôi, có một số người đi vào tâm trí tôi. Một trong số họ, anh ta thật sự to lớn, thương người và giống như một chú gấu cưng vậy. Các bạn có thể đoán đó là ai. Vâng chính là anh ta. (Màn hình hiện lên nhân vật thứ 4: Kim Tae Woo, thành viên nhóm nhác g.o.d)

Trước khi tôi thực hiện buổi ra mắt lần đầu tiên, vào một ngày giáng sinh, bệnh của mẹ tôi trở nên rất nặng và vì vậy nhà tôi không còn một đồng. Tôi không có tiền để đi xe bus vì vậy đã năm ngày tôi không thể về nhà. Tiền vé xe bus là 500 won và tôi không muốn hỏi mượn tiền người khác. Tất cả những người được huấn luyện như tôi đều đã về nhà cả. Tôi đã cố sống qua khỏi được 5 ngày. Cuối cùng, da tôi nhiễm trùng (cái nì em k biết nói như thế nào cho đúng) và tôi không có gì ăn trong 2-3 ngày. Vào lúc đó, tôi đã nhất điện thoại và tôi nghĩ đến 3 người, một trong số họ là anh Tae Woo. Đó là một ngày Giáng Sinh, và những đôi lứa yêu nhau đang tay trong tay ngoài phố. Có một mùi thơm lôi cuốn của món mì Udong của cửa hàng dưới lầu. Tôi thật sự rất đói, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc đi trộm cướp. Vào lúc đó, anh Tae Woo bước vào cửa và hỏi “Em đang làm gì đó?” Anh ta đã mang rất là nhiều bánh. Tôi đã nghĩ rằng có một thiên đàng thật sự trong thế giới này. Mắt tôi rực sáng hình ảnh tráng lệ của anh.

JTW: Sự thật là vậy, Jihoon hiện tại thật sự rất tuyệt phải không?! Đó là lý so tại sao tôi đã đối xử tốt với anh ta…..nói giỡn thôi.
Cũng giống như thế. Những thành viên trong nhóm nhác g.o.d cũng đã từng trải qua những lúc đói kém trước khi họ ra mắt công chúng. Tôi biết được cái khắc nghiệt của sự đói ăn, và cái có thể ăn ngay lập tức vào lúc đó chính là bánh mì. Vì thế tôi đã mua chúng và mang đến cho Jihoon.

JH: Những chiếc bánh mì đó có ý nghĩa thật sự sâu đậm đối với tôi. Lúc đó tôi không là ai cả và g.o.d đã phát hành đến album thứ ba, đạt được thành tích đến đến 2 triệu (Vib không biết là Won hay số lượng đĩa). Họ thì rất là nổi tiếng. Tôi thật sự rất biết ơn vì anh ta đã đến với tôi lúc đó.

KTW: Lần đầu tiên tôi gặp Jihoon, anh ta có cái nhìn như một kẻ sát nhân. Bạn có thể thấy điều đó trên gương mặt của anh ta: Hãy cho tôi một cơ hội, và tất cả các bạn sẽ chết.

Jihoon bi giờ: Một người ít thâm niên hơn nhưng lại thực hiện được ước mơ của mình . Mặc dù anh Jihoon là một cậu em ít tuổi hơn tôi nhưng anh ta đã gặt hái được những thứ đáng quí nhất. Anh ta giống như một người lính đã được rèn luyện thuần thục, sau bao cố gắng làm việc, anh ta đẵ biến ước mơ thành hiện thực.



Đây là Bangkok. Nơi đây, đêm diễn cuối cùng trong tour lưu diễn Châu Á của Rain sẽ được thực hiện.
Từ sáng sớm, hàng ngàn người hâm mộ và giới thông tin đã có mặt đông đúc tại phi trừơng chờ đợi.

[Bangkok International Airport; 23rd Feb 2006]
[Phi trường quốc tế Bangkok, 23/02/2006]
[Fullhouse đạt tỷ lệ người xem cao ngất 64% tạiThailand]

“Rain trở nên vô cùng nổi tiếng tại Thái Lan với phim truyền hình “Full House”, đạt tỷ lệ người xem lên đến 64% tại Thái Lan.
Trước đám đông người hâm mộ đang chờ đón anh tại phi trường, Rain cuối cùng cũng xuất hiện với chiếc áo khoát trắng và kính mát.
Đế cố gắng nhìn thấy Rain được gần hơn, sự xô đẩy và chen nhau trong đám đông bắt đầu. Rain cười với những người hâm mộ. Lúc này đây, một lần nữa cho thấy sự nổi tiếng của làn sóng ngôi sao Hàn Quốc.

Lịch làm việc dày đặc cuối cùng cũng kết thúc và Rain đã đến bãi biển cùng với những thành viên trong nhóm nhảy của anh.

JH:
Mỗi lần tôi đi lưu diễn nước ngoài, tôi rất khó có thời gian để nghỉ ngơi. Mỗi lần tôi có thời gian rảnh, tôi thường đi nghỉ với những người bạn nhảy và đồng nghiệp của mình. Mỗi lần có thời gian, tôi sẽ tập nhảy với họ.
Khi không có thời gian rảnh, dancing cũng là một dạng để bạn thư giãn.


[The seven rainmakers: Rainmaker No. 5]
[The person who build healthy bodies, the one who has been helping me till now]
[Người đã giúp tôi có được hình thể khỏe mạnh và anh cũng là người luôn giúp đỡ tôi cho đến hôm nay]
[Rainmaker No. 5, Huấn luận viên thể hình, Go Gwan Jang]

JH:
Tôi chỉ được biết anh Go Gwan Jang sau khi tôi gia nhập làng giải trí. Anh từng là Mr. Korea (một dạng như Hoa hậu Hàn Quốc nhưng dành cho Nam – ngừơi có thân hình đẹp nhất vậy)
Dancers phải có cơ bụng và cơ xương chậu, vì thế những đường cong sẽ cho thấy rõ khi chúng ta cởi bỏ trang phục..

GGJ:
Abs, cơ vai và cơ tay. Khi mặc những chiếc áo sơ mi hay thun ngắn, bạn có thể phô bày những cơ thịt săn chắc của mình trong suốt buổi biểu diễn, rất là khéo léo và tinh tế.

[Rain khi nghỉ xả hơi]
GGJ:
Sự nghỉ ngơi của Rain thì vô cùng thiếu thốn và không được chu đáo, thật sự rất thiếu thốn. Mỗi lần cậu ta đề ra mục tiêu, cậu ta tự nói với mình hàng 100 lần rằng cậu ta không được bỏ cuộc cho đến khi đạt được mục tiêu đó.
Ngay cả khi cậu ấy vô cùng mệt mỏi, cậu ta vẫn cố gắng cho đến phút cuối cùng.
Cái khó khăn nhất trên thế giới này là sự chiến thắng chính bản thân mình và thật sự cậu ta đã đạt được điều đó.


[Chiến thắng trong trận chiến với chính bản thân mình là chiến thắng thế giới]

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 6]

Cô là một trong những người với suy nghĩ cao xa, sâu rộng của mình làm cho bạn cảm thấy được an toàn và tin tưởng vào cô ấy.
Cô ấy giống như một người mẹ, một con người vô cùng hòa nhã và tốt bụng.

[Rainmaker No. 6, Radio Broadcast DJ, Oo Mihee]

JH:
You know the kind of friend, even when you've only known each other for a month, it feels like you've know them ten years, hundred years ago. It feels like that with teacher.
JH: Bạn quen biết được những người bạn tốt, thậm chí khi bạn chỉ biết họ trong vòng một tháng, nhưng cảm giác đường như đã biết nhau 10 năm hay một trăm năm rồi. Đó chính là cảm giác mà tôi có được với người giáo viên này.

[Lần đầu Rain gặp Ol Mihee]

JH:
Khoảng 3 năm về trước, khi tôi tham gia trong một chương trình radio. Cô ta đã xuất hiện với sự hòa nhã, hiền dịu như một người mẹ. Tôi không biết liệu tôi có thể so sánh như vậy không. Cô ấy thật sự rất tốt và đẹp vô cùng.

OMH:
Tôi đã cảm thấy không thoải mái khi ấy bởi vì khoảng cách tuổi tác giữa chúng tôi là rất lớn, thật là khó khăn và bất tiện khi cùng làm việc trong một show. Tôi có thể nói gì với một cậu nhỏ như con của tôi? Tôi cố gắng sao cho không cảm thấy khó chịu và thật sự rất khó. Vào lúc đó, tôi đưa cho cậu ta một bưu thiếp. Tấm bưu thiếp có nội dung như sau: Một người con giữ một miếng gỗ cây thích và nói với người mẹ rằng “Mẹ ơi, đây là quà con tặng mẹ”. Người mẹ cầm món quà và có cảm giác ấm áp như mùa thu đến.
Rain dọc xong tấm bưu thiếp và tôi hỏi cậu ấy “ Cậu tặng món quà gì cho mẹ cậu vào mùa thu này?”
Mắt cậu ấy khẽ khép lại một chút và cậu ấy nói “Oh, mẹ con đã ra đi rồi cô ạ!”. Bởi vì đó chính là một tấm thiệp mang ý nghĩ thật sự đối với cậu ấy, và tôi nghĩ tôi thật sự vô ý, tôi đã làm sai.

JH:
Tôi có thể nói được điều gì khi ấy? Cô ấy nhìn tôi với bối rối và ân hận. Tất nhiên tôi không nghĩ về điều đó nhiều, đã rất nhiều người vô tình hỏi tôi như thế.
[HỌ đã có buổi trò truyện về vấn đề này]
Sau khi nghe tôi nói chuyện, ngừơi thầy này đã giúp đỡ tôi rất nhiều và cho tôi những lời khuyên bổ ích.

OMH:
Tôi đã nói, “Xin lỗi cậu, tôi thật sự không có ý gì đâu.” Rain bình thản nhìn tôi và nói “Tất nhiên là cô không cố ý mà”, và cậu ta nói tiếp “Món quà ý nghĩ nhất cho mẹ con là một bộ trang phục thật đẹp. Con có thể mua một bộ cho mẹ ngay bây giờ, những mẹ đã không còn ở đây nữa.” Sau đó, đôi mắt cậu ấy trong rất buồn, và chính nó đã cho tôi sự can đảm để tiếp chuyện cùng cậu ấy. Trong khi chúng tôi phát sóng bài hát, tôi đã nói chuyện với cậu ta rất nhiều.

[Oo Mi-hee trong mắt Rain...]

JH:
Khi tôi gặp người thầy này, cô đã cho tôi 2 cảm giác khác nhau.
Thứ nhất, cảm giác ấm áp yêu thương của một người mẹ.
Thứ hai, một mẫu người phụ nữ mà tôi muốn cưới làm vợ trong tương lai.

[Rain trong mắt của Oo Mi-hee...]

OMH:
Tôi đã gặp gỡ nhiều nghệ sĩ, trong nền công nghiệp âm nhạc, với kinh nghiệm 27 năm làm DJ, tôi đã nhìn thấy những quá khứ và hiện tại của vô số ca sĩ.
Trong mắt tôi, Rain là ngừơi chân thành nhất, là một ca sĩ thực tế nhất.
Giống như khi Rain trên sân khấu, cuộc sống của cậu ấy cũng rất chân thành. Rain của chúng ta chỉ mới bước qua tuổi 20 nhưng tôi nhận thấy được sự mạnh mẽ trong cậu ta bởi vì cậu ta là một người đàn ông khôn ngoan, sáng suốt.

Đêm diễn cuối cùng trong tour lưu diễn cũng kết thúc tại Thái lan.

JH:
Từ đêm diễn tại Mỹ đến buổi diễn tại Thái Lan, cuối cùng tour diễn kéo dài hai năm cũng kết thúc.
Đây là tour lưu diễn đầu tiên của tôi, chắc chắn sẽ có những sai sót. Tôi sẽ cố gắng làm tốt hơn trong tương lai.
Tôi cảm thấy tôi đã đi được một bước đi mới.

Bất cứ khi nào có một điều gì đó trọng đại hay một điều quan trọng đến với tôi, tôi sẽ luôn luôn nghĩ về mẹ mình. Tất nhiên, bất cứ khi nào tôi ra mắt một album mới hay những lúc tôi thực hiện một dự án mới, tôi sẽ đến mộ mẹ mình và kể cho mẹ nghe “Mẹ ơi, con vừa mới hoàn thành album mới. Con đã cố gắng hết sức để thực hiện nó vì thế mẹ hãy phù hộ cho con nha mẹ.”
Sau mỗi buổi diễn quan trọng, tôi cũng sẽ kể cho mẹ tôi nghe và nói cảm ơn với mẹ.

[The seven rainmakers: Rainmaker No. 7 – Mẹ của Rain]

JH:
Đối với tôi, từ “Mẹ” thật thiên liêng và có ý nghĩ trong đời tôi biết bao, đó chính là lẽ sống của tôi.
Mẹ là đức tín ngưỡng của tôi, đối với tôi, mẹ là thượng đế. Vì thế bất cứ khi nào tôi cảm thấy mệt mỏi, bất cứ khi nào tôi vấp phải khó khăn, tôi sẽ luôn luôn nghĩ về mẹ mình.

Mẹ tôi dường như cam chịu sự đau đốn vô cùng. 15 ngày trước khi ra đi, mẹ đã rất đau đớn. Toàn thân mẹ không thể nào di chuyển được, chân của mẹ cũng bị thương nghiệm trọng, nó thật sự rất đau đớn. Những sau khi xuất viện về nhà, mẹ tôi vẫn đến chợ để chăm nom quầy hàng. Những ngày sau đó, dường như không còn chỗ nào trên người mẹ tôi không còn một nơi nào không có dấu tiêm chích, vì thế họ phải truyền ống thuốc qua cổ của mẹ tôi.
Vào lúc đó, tôi thật sự rất xúc động, đau khổ và nghèo túng. Tôi không đủ tiền để mua thức ăn và phải chịu đựng cái đói. Nhưng vào lúc đó, tôi đã quá đau khổ và xót thương cho mẹ đến dường như mất trí vì thế cái đới dường như không thể nào so sánh được với nỗi dau mà mẹ tôi đang cam chịu.

Sự kiên trì và tính nhẫn nai, khả năng chịu dựng, tôi nghĩ tôi đã học được từ đó.
Mẹ tôi đã có một cuộc sống khó khăn. Sẽ rất tốt nếu mẹ tôi có thể sống dễ chịu thoải mái nơi thiên đường kia.
Tôi nghĩ mẹ tôi luôn dõi bước theo tôi, luôn luôn bên cạnh tôi. Vì là con của mẹ, tôi phải làm việc chăm chỉ.
Mẹ tôi đã luôn luôn đối mặt với khó khăn. Tôi tin rằng mẹ tôi đang nhìn tôi từ nơi thiên đường và mẹ luôn luôn bên cạnh tôi. Tôi phải cố gắng thật nhiều để trở thành một người con mà mẹ tôi có thể cảm thấy tự hào.’
Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền. Khi tôi gặp mẹ tôi trong tương lai, tôi sẽ mua cho mẹ thật nhiều món ăn ngon.

Con yêu mẹ, mẹ ơi.
------------
Có thể nó là một kỷ niệm buồn, Rain ngày hôm nay rất nổi tiếng và vang danh.
Mặc dầu tất cả mọi người đều có ước mơ riêng mình, nhưng không phải ai cũng có thể đạt được vị trí đó.
Để giữ vững được vị trí mình có hôm nay, Rain đã chiến thắng chính bản thân mình. Cuộc hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.

JH:
Tôi có những ước mơ ấp ủ trong tim mình. Trong tương lai, bất kể 1 năm hay phải đến 10 năm, có thể tôi sẽ không thành công ngay cả khi sự nghiệp kết thúc nhưng tôi sẽ không đặt nặng quá nhiều về sự thành công hay thất bại. Tôi sẽ vẫn cố gắng hết sức của mình.

KTW:
Tất nhiên sự bắt đầu thật sự rất khó khăn. Nó đầy chông gai và gian khổ. Để trở thành một ca sĩ tại Hàn Quốc, và là một ca sĩ đại diện Châu Á, mang hàng ngàn người đến buổi biểu diễn của mình được thực hiện trên mãnh đất Hoa Kỳ, mở màng cho một bước tấn công và thị trừơng Mỹ, anh thật sự từ hòa về em, Rain. Em là người tiên phong cho những cuộc tấn công vào thị trường khó khăn này của ca sĩ Châu Á sau này.

KCH:
Để có được tính cách như thế em phải cố gắng hơn nữa. Bất kể kết cục em là ca sĩ hay diễn viên, em cũng cần phải làm việc thật chăm chỉ và kiên cường.

JST:
Luôn chạy đua với công việc quá nhiều như thế, tôi nghĩ em nên có thời gian nghỉ ngơi. Tôi hy vọng rằng em sẽ có thời gian để phục hồi lại một chút. Em dường như đã làm việc quá nhiều rồi.

GGJ:
Mặc dù chúng ta đã không gặp mặt nhau trong năm nay và chỉ trao đổi qua lại qua thư từ, tôi cũng luôn nghe được những tin tốt về cậu. Dù cậu đang làm bất cứ việc gì, hãy cố gắng nhé! Tôi luôn luôn muốn nói với cậu rằng “Hãy cố gắng!”

OMH:
Cô hy vọng con sẽ không còn những ngày đau khổ nữa và luôn luôn khỏe mạnh. Con phải khỏe mạnh và cho mọi người thấy sự khỏe mạnh của con trong một thời gian dài.

JYP:
Không biết nói lời gì. Tôi chỉ hy vọng Rain sẽ trở thành một ca sĩ thế giới và mang đến những màn trình diễn tốt nhất đến cho chúng ta