PDA

View Full Version : [Interview] Film 2.0 Magazine: Find Rain’s Original Name


sweet_bi
09-04-2006, 11:04 AM
2006.05.19: [Interview] Film 2.0 Magazine: Find Rain’s Original Name

Tạp chí Film 2.0: Đi t́m tên nhân vật của Rain

http://www.film2.co.kr/images/people/people_L/2006/people_2431_L.jpg

Jeong Jihun, [I’m a Cyborg, But It’s OK]

Ahead of advancing onto the steady stage in the world, the singer Rain appears in the screen as the movie actor Jeong Jihun in a short while. Only with the influence and status, Jeong Jihun is a hot rain to fall down upon the Korean Movies 2006.
Trước khi tiến tới một vị trí vững chắc trong làng âm nhạc thế giới, ca sỹ Rain gần đây đă xuất hiện trên màn ảnh rộng trong vai tṛ là diễn viên điện ảnh Jeong Jihun. Với vị trí và sức ảnh hưởng như hiện nay, Jeong Jihun chắc chắn sẽ tạo ra một "cơn sốt" trên thị trường điện ảnh Hàn Quốc năm 2006.

It was ‘Rain’ on the stage, but call him ‘Jeong Jihun’ now in front of a camera. Rain regained his real name in the movie of the director Park Chanwook . Chosen by the Time magazine as one of the most influential 100 persons in the world a while ago, Rain is showing a better movement forward than expected. Just as the director Park Chanwook, who won the best award of judges in the International Cannes Film Festival through , is in the van of the Korean world of movies, so is Rain a great advanced entertainer who’s directly outgrown the common senses and limits of the popular singers’ circles. This means, he is even beyond the existing Korean wave limited to mostly Asia. In that sense, there is a special meaning in , in which the two hottest vanguards from both worlds of movies and popular music met.
Hăy gọi "Rain" khi anh ở trên sân khấu ca nhạc c̣n trước ống kính quay phim anh là "Jeong Jihun". Trong bộ phim điện ảnh mới của đạo diễn Park Chanwook, Rain đă dùng tên thật của ḿnh. Rain ngày càng chứng tỏ sự tiến bộ vượt bậc hơn cả mong đợi của mọi người khi mới đây anh được tạp chí danh tiếng TIME bầu chọn là 1 trong 100 nhân vật có sức ảnh hưởng nhất thế giới. Nếu như đạo diễn Park Chanwook, người mới đây đă nhận được giải thưởng của Hội đồng giám khảo liên hoan phim quốc tế Cannes, được coi là người đại diện cho giới điện ảnh Hàn Quốc hiện nay th́ Rain chính là đại diện cho giới biểu diễn khi anh đă xuất sắc vượt ra khỏi những quy tắc và hạn chế của giới ca sỹ thần tượng. Điều đó đồng nghĩa với việc anh thậm chí c̣n vượt xa khỏi làm sóng Hàn Quốc mà trước đó mới chỉ hạn chế ở khu vực Châu Á. Do đó có thể nói bộ phim này là sự kết hợp của hai đại gia lớn đến từ hai thế giới điện ảnh và âm nhạc.

What are mostly the questions asked at overseas?
Câu hỏi anh thường gặp nhất khi ra nước ngoài là ǵ?

First of all, they are amazed that I am a Korean entertainer, not Japanese or Chinese. They asked how I felt, considering I am one of the first Asians to come this place. I was very pleased because they knew somewhat a lot about the trend of Korean wave. It seems the Korea’s own uniqueness different from Japan or China’s has been little by little acknowledged. Since few were ignorant of the film director Park Chanwook, they showed a heated interest in me, knowing that I would appear in his new piece of work. On the other hand, how should I be greeted with all the shower of abuse later on, if a nice one doesn’t come out? (He smiles.)
Đầu tiên, họ rất ngạc nhiên rằng tôi là người Hàn Quốc chứ không phải Nhật Bản hay Trung Quốc. Họ hỏi tôi cảm thấy thế nào, khi tôi là 1 trong những người Châu Á đầu tiên có mặt ở đây. Tôi rất vui v́ họ biết khá nhiều về làn sóng Hàn Quốc hiện nay ở các nước. Dường như nét đặc trưng riêng biệt của Hàn Quốc so với Nhật Bản hay Trung Quốc đang dần dần được mọi người biết đến. Do một số đă biết tới đạo diễn Park Chan Wook nên họ tỏ rất quan tâm tới tôi khi biết tôi sẽ xuất hiện trong bộ phim mới đây của ông. Mặt khác, không biết tôi sẽ phải đón nhận những chỉ trích như thế nào nếu bộ phim không thành công

When did you felt something being actualized about the dream of advancing to the stage of America which you had dreamt since long ago?
Từ lúc nào th́ anh cảm nhận được giấc mơ chinh phục nước Mỹ bao lâu nay của ḿnh đang trở thành hiện thực?

Even if you may be chosen as Time’s 100 and meet the press or relevant persons in America, the advancement to America isn’t actualized right at the moment. The thing is, if there is many a chance and if somebody had set the table to eat, like senior Hwhang Jeongmin said (he smiles), you should eat it deliciously. But may I digest it nicely? That’s what I am afraid. In that sense, my personal biggest homework is language barrier. If I prepare myself well for English, I guess I might let you have great news through label sources that I have contact with by the time of next year. “The time has passed by that Asian actors performed in action only in Hollywood,” said the persons concerned there. I heard them saying in their compliments they wanted Asian actors and actresses performing in melodrama, or furthermore in other genres. Of course, it won’t be easy for the flow to change at a swoop, but the marketability seems to have been being allowed for little by little.
Ngay cả khi bạn được chọn vào top 100 của tạp chí TIME, gặp gỡ với giới báo chí hay một số người quyền lực ở Mỹ, th́ giấc mơ chinh phục nước Mỹ vẫn chưa thể thành sự thực ngay được. Vấn đề là, nếu có 1 cơ hội và ai đó đă sắp bàn ăn sẵn, như anh Hwhang Jeongmin đă nói, th́ chúng ta hay ăn một cách ngon lành. Nhưng liệu cái cách tôi ăn có đẹp mắt không? Đó là cái tôi lo lắng. Vấn đề lớn nhất của tôi là rào cản ngôn ngữ. Nếu tôi chuẩn bị tiếng Anh tốt th́ tôi nghĩ tôi sẽ thông báo cho mọi người biết những tin tức tuyệt vời vào giờ này năm sau. Có người đă nói muốn các diễn viên Châu Á tham gia vào các bộ phim truyền h́nh ngắn hoặc các thể loại phim khác. Tất nhiên không phải dễ dàng để hoà ḿnh vào sự thay đó ngay lập tức nhưng khả năng tiêu thụ đang dần được chấp nhận.
----
(cont.)

At the party of the Time magazine, it became a topic that you met Jerry Bruckheimer.
Tại buổi tiệc ăn mừng của tạp chí TIME, việc anh gặp gỡ Jerry Bruckheimer đă trở thành một chủ đề

Rather, the person I sure hoped to meet in the party was George Lucas who was my idol since childhood. Luckily I saw him in the face, but couldn’t greet him due to a tremble. (He smiles.) In a liberal atmosphere of the spot, I shared greetings with Will Smith. And I meet a lot of America’s significant persons. By and by, I happened to be seat by seat with Jerry Bruckheimer. Actually, I didn’t know who he was at first. The conversation with him started like this: Where are you from? I am from Korea. What do you do? I am a singer and participate in a movie, too. What do you do then? As I couldn’t recognize him either, he was somewhat at a loss in his expression, “Don’t I know you?” (He smiles.) To hear he was Jerry Bruckheimer, I felt honored, thinking he is a maker of many blockbuster films of Hollywood I like, such as . I introduced myself as ‘Rain.’ He looked pleased too, telling me he heard of me a lot. “Are Orientals originally as big as you?” he said, “You feel different, compared with my usual thinking of an oriental image only of Bruce Lee and Jackie Chan.” And he handed over his name card saying, “Your physique and voice is sure great. I wish we may have any opportunity to have contact at any earliest.”
Thực ra người tôi hy vọng được gặp nhất tại bữa tiệc hôm đó là George Lucas, thần tượng của tôi từ nhỏ. Thật may mắn tôi đă được nh́n thấy mặt ông ấy nhưng tôi đă không thể ra chào ông v́ quá run. Trong bầu không khí sôi nổi lúc đó tôi đă chào Will Smith. Tôi cũng đă gặp rất nhiều người nổi tiếng của Mỹ. Rồi dần dần tôi ngẫu nhiên ngồi cạnh Jerry Bruckheimer. Thực ra ban đầu tôi không biết ông ấy là ai. Cuộc tṛ chuyện với ông ấy bắt đầu như thế này: Cậu là người nước nào? Tôi là người Hàn Quốc. Cậu làm nghề ǵ? Tôi là 1 ca sỹ và đang tham gia đóng phim điện ảnh. Ông làm nghề ǵ? Do tôi không nhận ra ông là ai, trông ông ấy lúc đó có vẻ hơi bối rối. "Tôi không biết cậu đúng không?" Khi được biết ông ấy là Jerry Bruckheimer tôi cảm thấy rất vinh dự v́ Jerry là một nhà sản xuất lớn với rất nhiều bộ phim ăn khách của Hollywood mà tôi yêu thích. Tôi đă giới thiệu ḿnh là RAIN. Ông ấy tỏ vẻ rất vui và cho tôi biết đă được nghe nhiều về tôi. "Người phương Đông cũng to lớn như cậu sao? Trông cậu rất khác, tôi thường nghĩ người phương Đông các cậu trông giống như Bruce Lee và Jackie Chan". Rồi ông đưa cho tôi tấm card và nói "Dáng vóc của cậu và giọng nói của cậu thật tuyệt. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội liên lạc với nhau trong thời gian sớm nhất."

In , you appear as the man who thinks that Lim Sujeong is a cyborg but is okay, and you too as kind of a psychopath who believes can steal other person’s personality or specialty. How closer do you think you are to the character?
Trong bộ phim sắp tới anh đóng vai người thanh niên cho rằng Lim Sujeong là 1 cyborg và tin rằng ḿnh có thể ăn cắp tính cách và khả năng của người khác. Theo anh th́ anh và nhân vật của ḿnh có ǵ giống nhau không?

I might have felt myself up to par and somewhat deep in the character. But exchanging talk with the director, I feel below par at times. So I keep searching. There are times when the character the director thinks and mine are different. But he would listen attentively to my opinions. Pretending to be listening, which cuts he will actually use, I don’t know, though. (He smiles.) I am interpreting in my own way. Having been in previous three dramas in TV, I believed I had some kind of my own philosophy of acting. This time, much of it went to pieces. Like soybean paste, acting seems better as it is older and older. However hard I try, I cannot seem to beat the annual rings of a tree, or the wisdom of age. Accordingly, I feel much ashamed of being told the ‘actor Jeong Jihun.’ Even if not adding the words ‘I did try very hard this time,’ ‘I’d like to be such and such an actor,’ I’d like this work to be a long-remembered one. Meanwhile, I am at least as convinced as I can receive compliments of ‘well-done.’
Ban đầu tôi nghĩ ḿnh diễn cũng ổn và hơi quá nhập tâm vào với nhân vật. Nhưng sau khi trao đổi với đạo diễn tôi thấy đôi lúc ḿnh diễn xuất vẫn chưa tốt. V́ thế tôi liên tục t́m ṭi nghiên cứu. Đôi lúc cách nh́n nhận nhân vật của đạo diễn và của tôi có khác nhau. Và ông luôn lắng nghe ư kiến của tôi rất chăm chú. Giả vờ lắng nghe rồi dùng những đoạn phim của ḿnh, tôi không biết nữa (cười). Tôi tự phiên dịch theo cách riêng của ḿnh. Do đă có 3 phim truyền h́nh trước đó nên tôi tin rằng ḿnh có nguyên tắc diễn riêng của ḿnh. Lần này những kinh nghiệm diễn xuất đó sẽ được phát huy. Cũng như hỗn hợp đậu nành vậy, diễn xuât sẽ càng khá hơn khi càng được va chạm nhiều. Dù tôi có cố gắng đến đâu tôi vẫn không thể vượt qua nổi kinh nghiệm của những người đi trước. Do đó tôi cảm thấy rât xấu hổ khi mọi người gọi tôi là diễn viên "Jeong Jihun". Cho dù không thêm câu "Tôi đă cố gắng hết sức lần này", "Tôi muốn trở thành 1 diễn viên như thế này như thế kia", tôi luôn hy vọng bộ phim này sẽ trở thành một bô phim được mọi ngươi nhớ lâu. Ít ra tôi tin rằng ḿnh sẽ có thể nhận được lời khen ngợi "làm tốt lắm"

What is your own philosophy of acting you have had?
Nguyên tắc diễn xuất của anh là ǵ?

Ashamed to say my philosophy of acting, yet if I looked at the script given, I just thought I should be that character myself and then tried hard. Therefore, each chance I got, I would jot them down on the memo, what the character’s peculiarity is, what habits he might have, his way of talking, his style of dressing, and such forth. This time is different. Because he is a psychopath and sometimes comes to senses like a normal person. And he is very mild and good-natured. If others don’t understand them, they have their own world. They are a little distant from the fixed ideas with which people look at a psychopath.
Thật ngượng khi dùng từ "nguyên tắc diễn xuất của tôi" nhưng thực sự là khi nh́n vào kịch bản, tôi luôn suy nghĩ rằng tôi là nhân vật đó và rồi cố gắng hết sức để thể hiện điều đó. Do vậy, mỗi khi nhận được kịch bản, tôi sẽ viết chúng ra giấy ghi nhớ, đặc điểm riêng biệt của nhân vật là ǵ, thói quen của anh ta ra sao, cách nói năng, ăn mặc của anh ta thế nào... Lần này th́ khác. V́ anh ta bị tâm thần và đôi lúc lại trở lại b́nh thường, hơn nữa anh ta rất ôn hoà và có bản tính tốt. Mọi người không hiểu nổi những người này, họ có thế giới riêng của chính ḿnh. Có một chút khác biệt trong cách suy nghĩ mà mọi người thường áp đặt cho người tâm thần.
---
(cont.)

Which scenes, not film titles, do you think are the scenes you’d choose, in the films directed by Park Chanwook yet?
Cảnh phim nào anh thích nhất trong các phim của đạo diễn Park Chan Wook?

There are two that occur. (He smiles.) In , senior Shin Hagyun was going home. Because of a certain device senior Song Gangho set up, he got electrified and fell on the ground while opening the door, and flopped along. The scene might have been just gone by, but I remember I laughed for a while. Such a strange scene of emotion occurred to me. In , out of confinement, Choe Minsik showed a long action scene in a horizontal long take, at which I was really amazed. I know because I practiced exercise. Such a long take is not easy either physically or emotionally. I was greatly amazed.
Có 2 cảnh phim. Một là lúc anh Shin Hagyun đi về nhà. Do thiết bị mà anh Song Gangho đă cài sẵn, nên anh Shin đă bị điện giật và ngă xuống đất khi đang mở cửa. Tôi nhớ tôi đă cười mất một lúc dù cảnh phim đă qua. Một cảm giác rất lạ đă ùa vào tôi. C̣n cảnh phim thứ 2 là khi xem cảnh quay hành động khá dài của Choe Minsik. Tôi đă rất kinh ngạc v́ tôi cũng thường xuyên tập thể dục nên tôi biết. Một cảnh quay dài như vậy không hề dễ dàng ǵ cả về thể chất lẫn tinh thần.

In this movie, do you have a desire to be remembered as such scenes?
Trong bộ phim tới đây anh có hy vọng là sẽ được mọi người nhớ đến với những cảnh phim như vậy không?

Everybody might have such desire. But there is the continuity that the director wants to draw along. So there if one has his own greed, things will go astray. Certainly, there are good scenes for me this time. So, each scene each cut, I shall try harder to be left in people’s memory. At times if what the director thinks is different from mine, I feel I was overdoing myself. In so doing, I have been adapting myself. The more I do acting, the harder it seems to be.
Có lẽ ai cũng có mong muốn đó. Nhưng kịch bản là do đạo diễn tạo nên, nếu ai cũng muốn theo ư ḿnh th́ mọi chuyện sẽ đi chệch hướng. Tất nhiên bộ phim này có rất nhiều cảnh phim thú vị giành cho tôi. V́ thế trong mỗi cảnh phim tôi sẽ cố gắng hết ḿnh để có thể làm mọi người nhớ đến tôi. Đôi lúc nếu những ǵ đạo diễn nói khác với suy nghĩ của tôi, tôi sẽ nghĩ ḿnh đang hơi quá cường điệu bản thân và từ từ điều chỉnh lại ḿnh. Càng diễn tôi càng thấy công việc này quả không dễ dàng.

This time too, is there an odd humor that is hard to be differentiated between if one should laugh or if one should cry?
Có người nói rằng rất khó phân biệt lúc nào nên khóc lúc nào nên cười

Yes. It is an intriguing scene. However, it goes very indifferently. There are times of very difficult acting in which you shouldn’t make them either laugh or cry. At first, I was sometimes at a loss, but compiled, it was more often a better answer. In this movie too, the color of the director’s seems to be very clear.
Đúng vậy. Đó là một cảnh phim rất hấp dẫn. Tuy nhiên nó sẽ đi theo chiều hướng khác. Có đôi lúc có những cảnh quay rất khó, bạn phải làm sao để họ không thể khóc cũng như không thể cười. Ban đầu tôi nhiều khi thấy rất bối rối nhưng sau khi nghiên cứu lại tôi lại t́m ra được câu trả lời c̣n hay hơn. Trong bộ phim này cũng vậy, màu sắc của đạo diễn rất rơ ràng

Despite that, are you getting adapted to the movie called ‘romantic comedy’?
Mặc dù vậy anh vẫn sẽ xếp bộ phim vào dạng hài lăng mạn chứ?

In fact, I have little comprehension yet. (He smiles.) Once, I asked of the director, “How should I answer them to the question of this film’s genre?” He said, “How about calling it kind of romantic comedy?” The other staff members have all thought that way yet. The movie is interesting. Not that I do well, but that if I look at the good assistant actors and actresses like senior Oh Dalsu, just their mere remark of words makes us laugh and my partner Lim Sugeong is looking fun and cute. Each of the characters is positive and sure very fresh.
Thực t́nh tôi cũng mới chỉ biết chút ít. Có lần tôi đă hỏi đạo diễn là "Tôi phải trả lời mọi người thế nào về thể loại phim đây?". Ông đă nói "Hay là gọi nó là hài lăng mạn đi?". Những người khác trong đoàn làm phim cũng nghĩ như vậy. Bộ phim rất thú vị. Không phải là v́ tôi đóng tốt mà là khi tôi nh́n thấy sự cộng tác vui vẻ giữa các diễn viên như anh Oh Dalsu, rồi những câu nói của họ chọc cho chúng tôi cười, và bạn diễn Lim Sugeong trông rất dễ thương và ngộ nghĩnh. Mỗi nhân vật đều rất lạc quan và mới mẻ.

In this coming movie, I was told you hairdo may be like a container for boiled rice? which looks amazing.
Trong bộ phim tới đây, mọi người nói anh để mái tóc trông như cái nồi cơm điện vậy, trông rất lạ mắt

I’ve given up on myself. (He smiles.) I am devoted to the movie. I want to be out of the previous person Rain who I was and to be only into that given character. I do acting because I really like it. After the movie, I think I might find myself more matured. If I recall my days of debut, I never thought I would come this high up here. On those days, I merely imagined I wished I were to get any single award, regardless of first prize, encouragement award, or just any whatsoever. (He smiles.) Now that I’ve completed all those and am in front of a bigger one, I’ve gotten fearfulness about how to get along at the corner of mind, too. The director said, “Isn’t it marvelous for us to meet on each different path from other?” If one thinks he or she is up to somewhere, there is another one up there to go each time. Hoping there awaits us a good result ahead, I am positive things will turn out better.
Tôi đă hy sinh bản thân đấy(cười). Tôi cống hiến hết ḿnh cho bộ phim. Tôi muốn khác với h́nh ảnh Rain trước đây và có một h́nh ảnh dành riêng cho nhân vật này. Tôi diễn bởi tôi thích diễn. Sau bộ phim này, tôi nghĩ tôi sẽ trưởng thành lên rất nhiều. Nghĩ lại ngày mới gia nhập làng giải trí, chưa bao giờ tôi nghĩ ḿnh có thể có được ngày hôm nay. Hồi đó tôi chỉ dám hy vọng sẽ được 1 giải thưởng nào đó, không cần biết là giải nhất, hay giải khuyến khích đi chăng nữa. Giờ tôi đă đạt được những điều đó và đang hy vọng những điều lớn hơn. Tôi cũng lo lắng không biết làm sao để đạt được mục tiêu đó. Đạo diễn từng nói "Việc chúng ta - 2 con người ở hai con đường khác nhau lại cùng gặp gỡ như thế này thật tuyệt vời phải không?" Nếu ai đó nghĩ rằng ḿnh đang hướng tới một nơi nào đó th́ sẽ có người khác cũng đang hướng tới chỗ đó. Tôi tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, hy vọng một kết quả tốt đang đợi chúng tôi ở phía trước

Translated by prlttr of www.jeongjihun.com
Original article: http://www.film2.co.kr/people/people_final.asp?mkey=2431
Viet trans: sweet_bi